| STT | Chữ Hán | Pinyin | Từ loại | Ý nghĩa & Ví dụ |
|---|---|---|---|---|
| 1 | 疑问 | yíwèn | 【名】 | Câu hỏi, nghi vấn (Không tin, không thể xác định hoặc không hiểu được sự việc) ◎ 对……有~ ◎ ① 看完那本书后, 我有很多~。 / ② 电脑将来能代替人脑吗?对这个问题大家人都还有~。 |
| 2 | 篇 | piān | 【量】 | bài (lượng từ) ◎ 一~课文 / 一~小说 |
| 3 | 题目 | tímù | 【名】 | tiêu đề ◎ 作文~ / 文章的~ / 报告的~ |
| 4 | 答案 | dá'àn | 【名】 | câu trả lời, đáp án ◎ 满意的~ / 给出~ / 找到~ |
| 5 | 念 | niàn | 【动】 | đọc ◎ ~生词 / ~课文 / 一下你的答案 |
| 6 | 朗读 | lǎngdú | 【动】 | đọc to rõ ràng ◎ ~课文 / ~生词 / 一首诗 |
| 7 | 文章 | wénzhāng | 【名】 | bài văn ◎ 一篇~ / 古人的~ |
| 8 | 蜘蛛 | zhīzhū | 【名】 | con nhện ◎ ~网 |
| 9 | 织 | zhī | 【动】 | dệt, chăng (lưới) ◎ ~布 / ~毛衣 / 蜘蛛~网 |
| 10 | 造 | zào | 【动】 | tạo ra, xây dựng ◎ ~房子 / ~桥 / ~飞机 / ~汽车 |
| 11 | 工具 | gōngjù | 【名】 | công cụ ◎ 一套 (tào) ~ |
| 12 | 读书 | dú shū | học tập, đi học ◎ ① 他打算大学毕业以后去外国~。 / ② 这个公司的老板小时候只读过三年书。 |
|
| 13 | 涂 | tú | 【动】 | bôi, thoa ◎ ~颜色 / ~药 / ~口红 |
| 14 | 口红 | kǒuhóng | 【名】 | son môi ◎ 一支~ / 涂~ |
| 15 | 难看 | nánkàn | 【形】 | xấu, khó coi ◎ 这件衣服很~。 |
| 16 | 仍然※ | réngrán | 【副】 | vẫn, vẫn cứ ◎ ① 他~是十年前的老样子。 / ② 一夜没有睡觉, 他~不累。 |
| 17 | 想念 | xiǎngniàn | 【动】 | nhớ, nhớ nhung ◎ ~父母 / ~家人 / ~朋友 / ~母校 |
| 18 | 目光 | mùguāng | 【名】 | ánh mắt ◎ 他的~很严厉 (yánlì, stern), 我不知道我做错了什么? |
| 19 | 发抖 | fādǒu | 【动】 | run, lẩy bẩy ◎ 声音~ / 气得~ / 冷得~ ◎ 小王开车的时候特别怕警察, 每次看见路上有警察, 他的手就~;警察问他问题的时候, 他说话的声音都会~。 |
| 20 | 傻 | shǎ | 【形】 | ngốc nghếch, khờ khạo ◎ ① 看着自己十多年以前的照片时, 小王觉得自己当时的样子有点儿~。 / ② 他没钱, 没工作, 也没房子, 你还想和他结婚?你真~! |
| 21 | 闭 | bì | 【动】 | đóng, nhắm ◎ ~上眼睛 / ~嘴 ◎ ① 孩子问我为什么鱼睡觉的时候不~眼睛。 / ② ~嘴!我什么也不想听。 |
| 22 | 影子 | yǐngzi | 【名】 | cái bóng ◎ 太阳快落山了,我们的~变长了。 |
| 23 | 外婆 | wàipó | 【名】 | bà ngoại ◎ 小时候, 丽丽一直跟~生活。 |
| 24 | 宝贝 | bǎobèi | 【名】 | bảo bối, con cưng ◎ ① 你的小~真可爱! / ② 妈妈:“~,现在太晚了,苹果也睡觉了,明天再吃吧。”——孩子:“我知道小苹果睡觉了,大苹果还没睡。” |
| 25 | 精力 | jīnglì | 【名】 | tinh lực, sức khỏe, năng lượng ◎ ① 现在爸爸的~不如以前了。 / ② 现在很多人工作特别忙, 根本没有~去考虑工作以外的事。 |
| 26 | 无穷 | wúqióng | 【动】 | nhiều vô tận, vô cùng vô tận ◎ ① 小孩总是精力~。 / ② 他在公司的改革带来了~的麻烦。 |
| 27 | 多么 | duōme | 【副】 | biết bao (chỉ phó từ mức độ cao) ◎ ① ~漂亮的地方! / ② 不管天气~冷,他都用冷水洗澡。 |
| 28 | 难过 | nánguò | 【形】 | buồn, đau lòng ◎ ① 家里的小狗死了,全家人都很~。 / ② 孩子生病住院了,妈妈很~。 |
| 29 | 经历 | jīnglì | 【动】 | trải qua, sự từng trải ◎ ① 这位老人~过两次世界大战。 / ② 人的一生既会~快乐,也会~痛苦。 |
| 30 | 青春 | qīngchūn | 【名】 | tuổi trẻ, tuổi thanh xuân ◎ ~期 |
| 31 | 偷偷 | tōutōu | 【副】 | lén lút, lén, âm thầm ◎ ① 有的中学生在学校外边~抽烟。 / ② 小强不在家的时候,妈妈~看了他的日记。 |
| 32 | 渐渐※ | jiànjiàn | 【副】 | dần dần, từ từ ◎ 来中国以后, 我~胖了。 |
| 33 | 弯 | wān | 【动】 | cong, cúi (lưng) ◎ ~腰 ◎ 这棵树树~了。 |
| 34 | 腰 | yāo | 【名】 | lưng, thắt lưng ◎ ~疼 |
| 35 | 摘 | zhāi | 【动】 | hái, bẻ, cởi bỏ ◎ ~花 / ~苹果 / ~下眼镜 / 把帽子~下来 |
| 36 | 滴 | dī | 【量】 | giọt, nhỏ xuống ◎ 一~水 / 一~眼泪 / 几~醋 / 几~眼药水 |
| 37 | 意识(到) | yìshi (dào) | 【动】 | ý thức được, nhận ra được ◎ ~到…… / 没有~到…… ◎ ① 他的病越来越严重,他自己也~到了。 / ② 丽丽有了男朋友以后,爸爸~到自己已经老了。 |
| 38 | 包括 | bāokuò | 【动】 | bao gồm ◎ ① 当时一个大学生每个月的生活费大概 50 块左右, 不~住宿费。 / ② 小王每天早饭都要吃很多东西,一般~一杯牛奶、两个鸡蛋、一根香蕉、四片面包和两片火腿。 |
Chữ Hán & Pinyin:
17岁上中学的时候,我把人们对生活的很多疑问写成了一篇作文,题目是《妈妈、爸爸……为什么?》。写完以后,我有点儿担心,在作文里我只是提出了问题,而没有回答,因为我根本就不可能给出答案来。第二天上课的时候,老师让我把作文念给全班同学听。教室里非常安静,我开始朗读我的文章:
妈妈、爸爸……为什么?
妈妈,为什么玫瑰花是红的?
妈妈,为什么草是绿的,而天是蓝的?为什么蜘蛛织网而不造房子?
爸爸,为什么我不能在你的工具箱里玩儿?
爸爸,为什么我非读书不可?
⑤ 妈妈,为什么我不能像你一样涂口红?
爸爸,为什么我不能在外边玩儿到晚上12点,而别的小孩儿可以?
爸爸,为什么男孩子们总是不喜欢我?
妈妈,为什么我必须很瘦?为什么我只能看着冰淇淋、巧克力流口水?
妈,为什么我的牙那么难看?
⑩ 爸,为什么我一定要戴眼镜?
妈,为什么我必须毕业?
爸,为什么我不得不长大?
妈、爸,为什么我必须走出家门,离开你们独立生活?
妈,为什么您对我仍然不放心?您的女儿已经长大了。
⑮ 爸爸,为什么我这么想念老朋友?
妈,我不明白,为什么交新朋友这么困难?
爸,为什么我非常想念在家时的日子?
爸爸,为什么每次遇到他的目光我的心就跳得特别快,像要跳出来一样?
妈,为什么一听见他的声音,我的双腿就发抖?我是不是很傻?为什么我一闭上眼睛,脑子里就全是他的影子?
⑳ 妈,为什么您不喜欢有人叫您“外婆”?
我的小宝贝为什么总是紧紧地抓着我的手?
妈,为什么孩子们总是精力无穷,而我却一天到晚累得要命?
妈,为什么孩子们一定要长大?
爸,为什么他们非走出家门,离开我们不可?
㉕ 我不明白,为什么得有人叫我“奶奶”?
妈妈、爸爸,为什么你们要离我而去?难道我真的再也见不到你们了吗?这让我多么难过!
为什么每个人都不得不经历生老病死?
为什么我的青春小鸟早已偷偷飞走?
为什么我的头发渐渐都白了?
㉚ 为什么我弯腰摘花时手会发抖?
为什么玫瑰花是红色的呢?
读完作文,我看到一滴眼泪从老师的眼角慢慢地流了下来。这时,我突然意识到,生活不仅包括我们得到的答案,还应该包括我们提出的问题。
Dịch nghĩa Tiếng Việt:
Vào năm 17 tuổi khi đang học trung học, tôi đã đem rất nhiều thắc mắc, băn khoăn của mọi người về cuộc sống viết thành một bài văn, tựa đề là "Mẹ, Bố... Tại sao?". Viết xong rồi trong lòng tôi có chút lo lắng, bởi vì trong bài văn tôi chỉ biết đặt ra câu hỏi mà chẳng hề đưa ra câu trả lời, vì căn bản tôi cũng không có khả năng đưa ra đáp án. Giờ học ngày hôm sau, thầy giáo đã gọi tôi lên bốc và đọc bài văn này cho cả lớp cùng nghe. Phòng học bấy giờ vô cùng yên tĩnh, và tôi bắt đầu đọc to bài viết của mình:
Mẹ, Bố... Tại sao?
Mẹ ơi, tại sao hoa hồng lại có màu đỏ?
Mẹ ơi, tại sao cỏ lại có màu xanh lá, mà bầu trời lại có màu xanh lam? Tại sao loài nhện chỉ biết chăng lưới mà không tự xây nhà?
Bố ơi, tại sao con không được nghịch ngợm chơi đùa trong hộp dụng cụ của bố?
Bố ơi, tại sao con cứ bắt buộc phải học hành, đọc sách mới được?
⑤ Mẹ ơi, tại sao con không được phép thoa son môi giống như mẹ?
Bố ơi, tại sao con không được tung tăng chơi đùa ở ngoài đường cho đến 12 giờ đêm, trong khi những đứa trẻ khác lại có thể?
Bố ơi, tại sao những bạn nam lúc nào cũng không thích con?
Mẹ ơi, tại sao con bắt buộc phải giữ dáng thật gầy? Tại sao con chỉ có thể đứng nhìn kem và sô-cô-la rồi thèm thuồng chảy nước miếng?
Mẹ ơi, tại sao hàm răng của con trông lại xấu xí đến thế?
⑩ Bố ơi, tại sao con nhất định phải đeo kính cận?
Mẹ ơi, tại sao con bắt buộc phải tốt nghiệp?
Bố ơi, tại sao con không thể không trưởng thành?
Mẹ, Bố ơi, tại sao con bắt buộc phải bước chân ra khỏi nhà, rời xa vòng tay cha mẹ để tự lập cuộc sống?
Mẹ ơi, tại sao mẹ vẫn luôn không yên tâm về con? Con gái của mẹ thực ra đã khôn lớn trưởng thành rồi mà.
⑮ Bố ơi, tại sao con lại nhớ thương những người bạn cũ của mình đến thế?
Mẹ ơi, con không hiểu nổi, tại sao việc kết giao thêm những người bạn mới lại khó khăn nhường này?
Bố ơi, tại sao con lại vô cùng nhớ nhung những chuỗi ngày tháng khi còn được ở nhà?
Bố ơi, tại sao mỗi lần vô tình chạm phải ánh mắt của anh ấy, trái tim con lại đập liên hồi loạn nhịp, giống như sắp nhảy bay ra ngoài lồng ngực vậy?
Mẹ ơi, tại sao cứ mỗi khi nghe thấy giọng nói của anh ấy, hai chân con lại run bắn lên bần bật? Có phải con ngốc nghếch lắm không? Tại sao cứ hễ nhắm mắt lại, trong tâm trí con đều ngập tràn hình bóng của anh ấy?
⑳ Mẹ ơi, tại sao mẹ lại không thích khi có ai đó gọi mẹ là "bà ngoại"?
Đứa con bé bỏng của mẹ ơi, tại sao con lúc nào cũng dùng đôi bàn tay bé xíu nắm thật chặt lấy tay mẹ?
Mẹ ơi, tại sao lũ trẻ lúc nào cũng tràn đầy năng lượng không bao giờ cạn, còn con thì từ sáng đến tối mịt đều bận rộn mệt đến đứt hơi?
Mẹ ơi, tại sao con trẻ cứ nhất định phải khôn lớn?
Bố ơi, tại sao chúng bắt buộc phải bước chân ra khỏi nhà, rời xa vòng tay chúng ta mới được?
㉕ Con thật không hiểu nổi, tại sao bỗng dưng lại có người gọi con là "bà nội"?
Mẹ ơi, Bố ơi, tại sao hai người lại nỡ bỏ con mà đi? Chẳng lẽ con thực sự vĩnh viễn không bao giờ còn được gặp lại cha mẹ nữa sao? Điều này khiến con đau lòng biết nhường nào!
Tại sao mỗi một con người đều không thể không nếm trải quy luật sinh, lão, bệnh, tử?
Tại sao chú chim nhỏ tuổi thanh xuân của con đã âm thầm bay đi mất tự bao giờ?
Tại sao mái tóc của con cứ ngày một bạc trắng đi thế này?
㉚ Tại sao mỗi khi con cúi lưng xuống định hái một nhành hoa, đôi bàn tay con lại run rẩy thế này?
Và... tại sao hoa hồng lại có màu đỏ hả mẹ?
Đọc xong bài văn, tôi nhìn thấy một giọt nước mắt từ khóe mắt của thầy giáo chậm rãi lăn dài xuống. Ngay vào khoảnh khắc ấy, tôi chợt bừng tỉnh nhận ra rằng, cuộc sống không chỉ bao gồm những đáp án mà chúng ta có được, mà nó còn phải bao gồm cả những câu hỏi mà chúng ta tự đặt ra.